Một can phạm sắp ra tòa hỏi ý kiến luật sư nên mặc quần áo gì cho có lợi. Luật sư thứ nhất khuyên nên mặc quần áo rách rưới để dễ khơi gợi lòng thương hại. Anh ta không tin nên quyết định hỏi ý kiến một luật sư khác. Luật sư này khuyên anh ta nên ǎn mặc lịch sự để chứng tỏ sự tự tin của mình. Hai lời khuyên trái ngược làm anh ta lúng túng. Anh ta quyết định hỏi ý kiến luật sư thứ ba. Người thứ ba chậm rãi nói:<br />
– Tôi kể cho anh nghe chuyện này: Một cô gái hỏi mẹ nên mặc gì trong đêm tân hôn. Người mẹ khuyên nên mặc bộ đồ kín đáo để chứng tỏ cô là con nhà gia giáo. Người bạn thân lại khuyên cô nên mặc hở hang để tǎng vẻ gợi cảm…
– Nhưng chuyện này có liên quan gì đến tôi đâu nhỉ! – Anh ta ngạc nhiên hỏi.
– Tại anh không thấy điểm giống nhau đó thôi! Anh hay cô gái dù có mặc gì đi nữa thì cuối cùng cũng bị vạch trần ra thôi! 8-}
—————————————
– Tôi kết hôn với một nữ luật sư, nàng có tài thuyết phục thật kinh hồn. Khi tôi quyết định ly dị để làm lại cuộc đời với một cô gái mà tôi yêu thắm thiết thì nàng đã thuyết phục được tôi ở lại với nàng vì hạnh phúc của các con.
– Đó là điều thông thường, phụ nữ vẫn dùng cách này để cứu vãn hôn nhân của mình.
– Vâng, mãi về sau tôi mới nhớ ra rằng chúng tôi chưa bao giờ có con.
—————————————
Trong toa tàu nọ có sáu vị khách, ba người là kế toán và ba người là luật sư.
Trong chuyến đi, ba vị kế toán mua đủ ba vé còn ba vị luật sư chỉ mua chung một vé. Đến lúc soát vé, cả ba vị luật sư đứng lên đi vào nhà vệ sinh, người soát vé gõ cửa, một vé được chìa ra khe cửa. Chuyến đi đến đích an toàn.
Chuyến về, ba vị kế toán rút kinh nghiệm chỉ mua một vé cho cả ba. Còn ba vị luật sư lại không mua vé. Khi người soát vé chuẩn bị đến, ba vị kế toán đứng dậy vào nhà vệ sinh, ba người luật sư cũng đứng lên vào nhà vệ sinh bên cạnh, nhưng một người trước khi vào đã gõ cửa phòng vệ sinh có ba vị kế toán. Cạch… cạch… một tấm vé chìa qua khe cửa, vị luật sư cầm lấy và bước nốt vào nhà vệ sinh?
—————————————
“How can you tell when a lawyer is lying?
His lips are moving”
Dấu hiệu nhận biết khi một luật sư nói dối?
Khi môi anh ta chuyển động 😀
A Lawyer will do anything to win a case, sometimes he will even tell the truth. – Patrick Murray
Luật sư sẽ làm tất cả mọi thứ để chiến thắng một vụ kiện, thậm chí là nói thật
Tai tiếng thật , hehe
—————————————
Hồi trước nhắc đến hợp đồng hôn nhân là mình nghĩ ngay đến film full-house. Thế nhưng ngày hôm qua mình đã tận mắt đọc một hợp đồng hôn nhân ngoài thực tế, dài 5 trang A4 hai mặt, chủ nhân của nó là của vợ chồng một bà chị bạn 7X đời giữa, không tiện nêu tên ở đây.
Mình thật sự thích thú và tự hỏi rằng có nên học hỏi theo không? Rất tiếc là khi mình đang học đến trang thứ 4 thì chồng bà chị về, bà chị phải mang ngay đi cất, mình xin trích một đoạn khá hay mà mình nhớ rõ nhất…
Điều 5: Tôn trọng tự do riêng tư của nhau
Khoản 1: Khi hai vợ chồng ngẫu nhiên gặp nhau trong nhà hàng/quán ăn/quán nhậu, mà mỗi bên đều có bạn bè riêng thì:
1. Chồng/vợ được phép mang ly đến bàn của người kia chào hỏi.
2. Việc mang ly đến chào bàn người khác là tự nguyện, chồng (vợ) không được ép buộc lẫn nhau.
3. Được giới thiệu với mọi người trong bàn đây là vợ/chồng.
4. Thời gian chào hỏi không được quá 15 phút (thì phải trở về chỗ của người kia).
5. Chồng (vợ) không được quan tâm hay tỏ thái độ khó chịu khi thấy: vợ đang ngồi gần người con trai khác, chồng đang ngồi cạnh người con gái khác (chuyện này sẽ được giải thích khi về đến nhà).
6. Phài tỏ thái độ lịch sự và tôn trọng lẫn nhau.
……
^-^
Khi học môn Luật hôn nhân gia đình chắc em phải mang cơm gạo đến nhà bà chị này nhờ phụ đạo cho vài bữa mới được hihi.
—————————————
Một anh chàng ngồi một mình trong góc quán rượu, uống tì tì suốt ba giờ liền. Đột nhiên, anh ta nhảy dựng lên và gào to cho cả quán cùng nghe : ” Tất cả bọn luật sư đều là đồ chăn lừa”. Anh ta ngồi xuống và định dốc hết chỗ rượu còn lại thì một anh chàng to cao vạm vỡ tiến đến gần rồi chẳng nói chẳng rằng đấm cho anh ta một trận túi bụi cho đến khi anh ta chỉ còn là một đống bùi nhùi. Một người phục vụ liền hỏi anh chàng cao to : – Tôi đoán ông là một luật sư? – Không – anh ta trả lời – Tôi là một người chăn lừa.
—————————————
Vị luật sư hãng luật nọ được mời đến bào chữa cho thân chủ về tội “Trộm cắp gà” bị bắt quả tang. Vị thân chủ này là hàng xóm của người bị mất cắp gà. Con gà mái này là của ông hàng xóm rất mắn đẻ, mỗi ngày nó đẻ khoảng 10 quả trứng. Người hàng xóm kiện ra toà đòi phải đền bù cho bác một con gà mái tương tự và con gà này cũng phải đẻ được 10 quả trứng trên ngày. Tại phiên toà:
Quan toà: Đương sự có ý kiến gì về yêu cầu của nguyên đơn không.
Tên trộm: tôi đã nhờ Luật sư của tôi biện hộ giúp rồi ạ.
Vị luật sư: Thưa quý toà, theo Luật lệ tại địa phương thì thân chủ của tôi phải nộp phạt theo yêu cầu của nguyên đơn là đúng. Nguyên nhân của vụ trộm này là do nguyên đơn đã tán tỉnh và lấy đi người vợ thân yêu nhất của thân chủ tôi, làm cho hai đứa con không có người chăm sóc, nên thân chủ tôi đã phải đi ăn trộm gà để nuôi con và trả thù cho mất mát này. Theo Luật lệ của đại phương, Tôi đề nghị quý Toà hãy yêu cầu vợ của nguyên đơn phải đẻ cho thân chủ tôi 02 đứa con/ngày, tôi sẽ yêu cầu thân chủ tôi đáp ứng theo nguyện vọng của nguyên đơn.
Quan toà: Bó tay…
—————————————
Ngôn ngữ Luật sư:
Vị giáo sư luật học yêu cầu một sinh viên xuất sắc trả lời câu hỏi tình huống:
– Nếu anh phải trao cho ai đó một trái cam, anh sẽ nói thế nào?
Người sinh viên đáp:
– Em sẽ nói: “Mời ngài dùng trái cam này!”.
Giáo sư giận dữ:
– Không thể như vậy được! Hãy nghĩ như một luật sư xem nào.
Sinh viên hắng giọng:
– Vậy thì, em sẽ nói với người đó: “Tôi, sau đây, trao và chuyển quyền sở hữu toàn bộ và duy nhất của tôi với tất cả các tài sản, quyền lợi, quyền hạn, nghĩa vụ, lợi ích của mình trong trái cam này cho ngài cùng với toàn bộ cuống, vỏ, nước, cùi và hạt của nó, với tất cả các quyền hợp pháp cắn, cắt, ướp lạnh hoặc ăn nó, quyền được trao nó cho người khác với tất cả cuống, vỏ, nước, cùi và hạt của nó. Tất cả những gì được đề cập trước và sau đây hoặc bất kể hành vi hoặc những hành vi, phương tiện thuộc bất kể bản chất hoặc loại nào không tương hợp với tuyên bố này, trong bất kể hoàn cảnh nào, đều không có giá trị pháp lý…”.
?????Khi nào mình có khả năng nói được như vậy nhỉ? hi hi
—————————————
Một luật sư đang biện hộ cho một người bị buộc tội ăn trộm. Luật sư nói với tòa… Kính thưa ngài tôi xin trình bày rằng thân chủ của tôi không hề đột nhập vào căn nhà đó. Anh ta thấy cửa sổ phòng khách mở trống và chỉ thọc cánh tay phải vào để lấy ra vài món đồ vặt vãnh. Đấy cánh tay thân chủ tôi đâu phải là chính anh ta. Tôi không hiểu sao ngài có thể trừng phạt cả một con người vì một sai phạm chỉ do một phần tứ chi của người ấy thực hiện.
Quan toà cân nhắc lý luận này một hồi lâu rồi trả lời:
– Lý luận của anh trình bày rất khéo. Xét theo lý lẽ đó tôi tuyên án cánh tay của bị cáo một năm tù giam, có đi theo cánh tay hay không là tùy ở bị cáo.
Nghe quan toà phán xong, bị cáo mỉm cười và với sự giúp đỡ của luật sư, anh ta tháo rời cánh tay giả ra đặt nó lên trên ghế và ra về…
*** mình đang cố nghiền ngẫm những tình huống vui cười này, cũng có nhiều điểm làm mình bất ngờ***
—————————————
Có 3 anh chàng sinh viên đi thi lại : 1 người thi lại môn anh, 2 người thi lại môn triết . Khi thi xong 3 chàng gặp nhau: – sv1 (thi lại môn anh ): hừ , học xong từng ấy năm đến bây giờ tao mới biết chữ hello có 2 chữ ” l” . – sv2( thi lại môn triết ) : thế thì mày vẫn còn hơn tao , đến bây giờ tao mới biết Mac – Enghen không phải là một người ! – sv3 ( cũng không thua ) : thế thì bọn mày vẫn còn hơn tao , học từng ấy năm mà bây giờ tao mới biết Lê Nin và Lê Duẩn không phải là anh em họ !
—————————————
đang cập nhật tiếp ( sưu tầm )